Một dòng đời - một cái sôngMấy ai là kẻ đứng trông bến bờMuốn qua sông phải có đòĐường đời muôn bước đề xuất nhờ bạn đưa ...

Bạn đang xem: Thơ ngắn về người lái đò

Tháng năm dầu dãi nắng nóng mưaCon đò trí thức thầy chuyển bao ngườiQua sông gửi lại nụ cườiTình yêu nhỏ gửi lại người cha thương

Con đò mộc - làn tóc sươngTheo con đi khắp muôn phương mai nàyKhúc sông ấy vẫn ngày ngàyThầy đưa hầu như chuyến đò đầy qua sông ...

Hương Thảo Nguyên

*

NGHĨ VỀ THẦY

Con đứng nhìn loại sông trôi êmNắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nướcXa xa, trơn một nhỏ đò giữa làn nước ngượcThấp nháng chao nghiêng...Khiến bé chạnh ghi nhớ về Ngườivà câu chuyện năm xưa ...

Chuyện một con đò dầm dãi nắng và nóng mưaLặng lẽ chở từng dòng fan xuôi ngượcKhách lịch sự sông tiếp hành trình dài phía trướcCó ai ghi nhớ chăng hình ảnh con đò ?Câu chuyện năm xưa nhưng mãi cho bây giờCon mong mỏi hiểu, thầy ơi - tín đồ đưa đò vĩ đạiCon cho với cuộc sống từ sự hy sinh thầm lặng ấyTrên chuyến đò của thầy chở nặng nề yêu yêu quý .

Bảo Linh

NHỚ NHỮNG DÒNG SÔNG

Các em xa cuối chân trờiThầy còn đây giữa loại đời ảm đạm tênhNhững mẫu trong chảy trăm miềnCó vương một chút muộn phiền vì nhau

Thầy về sóng vỗ lao xaoBa năm ngỡ new hôm làm sao còn phía trên ?Những trang lưu cây bút chuyền tayGởi mang lại ai, chút tình ai ... Ngọt ngào

Đưa em qua mấy nhịp cầuNáng mưa kia tất cả dãi dầu đời em ?Trường xưa, lớp cũ thân quenNhói lòng nghe một giờ đồng hồ chim cuối trời

Các em yêu - đã xa rồiHồi chuông như cũng bùi ngùi vào trưa ....

L.P.N

Một Đời

Tôi đứng cao, chưa phải giữa cuộc đờiMà phấn cầm tay, 1 mình bục giảngCái bệ gạch ốp xây đơn sơ kiên nhẫnNhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh

Gập ghềnh lối đi những ngày tuổi xuânCó khó khăn, gồm hay dở điệp trùngNhững lớp học tập sinh hằng ngày tiếp cậnCó nụ cười xen nước mắt rưng rưng

Gần gũi thân yêu lại là phương pháp biệtTôi vẫn xa trong rộn ràng tấp nập sân trườngLời nói nhỏ giữa mênh mông xao xuyếnCủa lớp fan sau mơ quá đại dương

Đơn sơ là phần nhiều phần đóng góp của mìnhVào hầu như ngày qua, chiến tranh gian khổNgọn đèn thắp lớp đêm bít chắn lạiChỉ còn soi trang vở trắng học trò.

Nay sẽ bảy mươi, chú ý lại cuộc đờiNăm mon đi rồi chắt lọc còn lạiMột đốm lửa nhen, nhiều mong ước nhỏCông bài toán khai tâm từ tốn người thầy.

Nguyễn Trọng Di

Biết tất cả Bao Giờ...

Kính tặng ngay côDòng sông to dần theo năm thángNgười lái đò tuổi bạc tình thời gianĐưa người khách sang trọng sôngĐưa thèm khát vào bờNhưng biết bao giờ,Người kháchQuay đầu ngó lại ?!

LỜI CỦA THẦYRồi những em một ngày đã lớnSẽ cất cánh xa đến tận thuộc trờiCó khi nào nhớ lại các em ơiMái ngôi trường xưa 1 thời em đã sốngNơi đã đưa em lên trung bình cao ước vọngVị ngọt quãng đời đầu bóng mát ca daoThủa học về cái nắng xôn xaoLòng thơm nguyên như hương thơm mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới tớiThầy trò mình cũng có những lúc chia xaSao lòng thầy thắc thỏm nỗi thiết thaMuốn gởi những em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời răn dạy biết thay nào mang đến đủCác em có theo mỗi bước hành trìnhCác em lúc nào thì cũng nhớ chớ quên:Sống cho xứng với lương trung tâm phẩm giá...

Rồi những em mỗi người đi từng ngãChim tung trời bay bất chợt cánh thanh niênỞ vị trí đâu: rừng sâu, biên giới khắp bố miềnỞ chỗ nào có thầy luôn thương nhớ

Tạ Nghi Lễ(Trích trong tập Những khoảng chừng Trời trong Sáng)(Hoa Niên số 15 - 12/1996)

Ngân Vang bài học kinh nghiệm CũTháng mười mộtMùa của khu đất trời sẽ vào đôngTừ lòng em cũng man mác mùa về :Thầy cô ơi !Từng lời giảng - Từng mong mơ cất cánhBao bài học - Bao ghi nhớ bao quên ?Mùa trời rét - Mùa lòng em ngọt ấmBài học hôm xưa còn ngân nga ...

Hoa cùng Ngày 20-11Nụ hoa hồng thời xưa ấyCòn rung rinh sắc đẹp thắm tươi20-11 ngày năm ấyThầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mang áo dài trắngTóc xanh thiết lập một nụ hồngNgỡ mùa xuân sang quáHọc trò ngơ ngẩn đợi trông...

Nụ hoa hồng thời xưa ấy ...Xuân sang, thầy đã tứ mươiMái tóc đưa màu lớp bụi phấnNhành hoa cô tất cả còn mua ?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy ...Tà áo dài trắng khu vực nao,Thầy cô- phần đa mùa quả ngọtEm đột nhiên thành hoa thời điểm nào .

PHẠM THỊ THANH NHÀN(Hội cây viết Hương Đầu Mùa)

BỤI PHẤN XA RỒI( Viết tặng thầy cô của tôi)Ngẩn ngơ chiều lúc nắng vàng phaiThuơng nhớ xa xưa chất bất tỉnh nhân sự hồnMột mình thơ thẩn đi tìm kiếm lạiMột nháng huơng xưa duới mái truờng

Cho dẫu xa rồi vẫn lưu giữ thuơng,Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng meBảng đen nằm nhớ nguời các bạn trẻBụi phấn xa rồi ... Nhờ cất hộ chút huơng!

Bạn cũ hiện nay xa tôi lắmMỗi đứa một nơi ngăn cách rồi!Cuộc đời cũng tựa như trang sáchThư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nuớc mắt bây giờ để lưu giữ ai ???Buồn mang đến năm tháng thờ ơ xaTìm đâu hình láng còn vuơng lại ?Tôi ghi nhớ thầy tôi, nhớ ... Xót xa!

Như còn gần đây tiếng giảng bàiTừng trang giáo án vẫn còn đó nguyênCuộc đời cho dẫu về muôn nẻoVẫn nhớ thầy ơi! quan trọng quên!!!

Thái Mộng Trinh - 1998

Thầy Ơi ...!Mãi mãi bên nhỏ tiếng của thầy vang vọngĐã xa rồi mà bé ngỡ hôm quaBài giảng thầy như lẹo cánh ước mơCho con cất cánh khỏi vùng trời cổ tíchCó đều lúc lặng thầm, con ngắm:Vầng trán thầy đọng lại các nếp nhăn...Tuổi thơ con giống như các ánh trăng rằmSao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng !

Đã đi sang một thời và bé đã lớnBài học tập đầu đời con hiểu được thầy côLời đáp án cho con không thể là ẩn sốMà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la .

Ở vị trí xa theo hương bay của gióCon gởi lòng mình thương kính cho thầy yêu thương .

GỬI THẦY NHÂN NGÀY 20-11

Kính tặng ngay thầy Lê Văn QuớiCon lần chần làm thơlà trọng điểm sự chưa cần vần, đề nghị điệucon không đủ can đảm múa rìu qua mắt thợđây chỉ là cân nhắc của riêng rẽ conđọc thơ thầy, bé xúc cồn biết baomỗi fan một hoàn cảnh, con nằm lòng câu nói ấy

còn con...thầy biết khôngba mặt trời Tây sinh sống một đời hạnh phúcmẹ rước chồng, vọc một gia đìnhhai bà mẹ con...vẫn sinh sống như chúng con từng sống"Vẫn gồm nước trong, vẫn rau xanh cháo đường hoàng" (*)vẫn tựa sườn lưng nhau nuôi cầu mộng xa caomộng ngày mai bé chấp cánh bay caotương lai tươi đẹp đang chờ bé phía trước

Con cám ơn mọi gì thầy truyền thụKiến thức - hành trang nhỏ góp nhặt từng ngàyKiến thức - hành trang con phi vào đời ...

1997Bằng Lăng

GỬI THẦYThầy về hưu nghỉ ngơi với cháu conĐể lại "Cáo Bình Ngô" giữa chừng gọi dởChú dế mèn dò ra trước đời bỡ ngỡChúng em lưu giữ thầy, lớp học tập vắng giờ reoCái bảng black nhớ thầy biết baoHàng chữ xô nghiên khởi đầu đến lớpTiếng hotline dò bài xích từng có tác dụng em hồi hộpTheo thời gian vọng mãi mang đến bây giờ

Lời giảng trải qua bao cầm hệ học tròNăm tháng nhuộm tóc xanh thầy bạc đãi trắngTrang giáo án mở chân trời khát vọngTất cả bây chừ nay thành kỷ niệm...

Điểm mười thầy cho tròn lắm thầy ơiMơ cầu một đời chân đi chưa hết"Cáo Bình Ngô" chúng em còn hiểu tiếpĐưa dế mèn về bến đỗ hóng mong...

Nhân

"MỘT VỚI MỘT...""Một với cùng một là nhị ..."Cái thuở như thế nào cô dạy dỗ em đếm bên trên từng ngón nhỏĐể lúc này thời gian như cơn gióNhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồiTuổi thơ êm ả trong tiếng à ơiCánh võng chao theo tóc bà bội nghĩa trắngĐôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặngCon đến lớp về còn chút nắng nóng trên vai

Cả hồ hết kỷ niệm bi thương cũng quan trọng nào phaiEm đếm "một, hai" để vào ký ứcKhông search thấy cô qua từng chiếc mựcNhắm đôi mắt đếm âm thầm cô về lại ... Trên tay ...

Hồ Hồng Ân

TƯƠNG LAINgoài khung cửa trầm tứ cây bàng lá đỏDưới sảnh trường hoa điệp nở xoàn ươmHương của đất cùng hương của trời cùng hòa quyệnGiữa trời kia vang tiếng hót trong ngầnCon chim non sẽ biết tự mình baychập chững...Cành cây nâng đỡ những bước chuyềnNhìn lại sau bản thân và quan sát lên phía trướcĐường chân trời rộng mởnhững cánh cửa trí thức còn đóng góp chặtAi là tín đồ tiến lên ?và ai là bạn lùi lại ?Vẫn ghi nhớ lời cô dặn:"Nên làm gì để giúp đỡ ích tương lai"

Lê Thị Dung

THẦYCơn gió vô tình thổi táo bạo sáng nayCon đột nhiên thấy tóc thầy bạc tình trắngCứ từ bỏ nhủ rằng kia là bụi phấnMà sao lòng bâng khuâng mãi không nguôiBao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...Lớp học trò ra đi, còn thầy làm việc lạiMái chèo đó là mọi viên phấn trắngVà thầy là tín đồ đưa đò cần mẫnCho bọn chúng con kim chỉ nan tương lai

Thời gian ơi xin tạm dừng đừng trôiCho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữaGọi tiếng thầy với toàn bộ tin yêu ...

Ngân Hoàng

CÔ GIÁO NGÀY XƯANhắm đôi mắt lại mình sẽ thành fan lớnEm theo cô đến lớp trường làng!Mây white trôi bên trên trời làm cho điểm tốtCô giận em rồi mấy bữa ko sang...Có một kẻ luôn nhớ về quá khứTuổi thơ trôi như mây white trên đầuCô giáo nhỏ dại của một xa xưa cũLâu lắm rồi tưởng đang bặt tin nhau

Về sân vườn xưa tăng thêm cơn giólá rơi ...ghi lốt một nụ cườiNhắm mắt ngỡ bản thân lạc vào cổ tíchSổ điểm từ bây giờ sao bất chợt thiếu tên tôi ?

T.Đ.T

THÀNH PHỐ BÂY GIỜThành phố hiện giờ không còn nắng nóng cô ơiChỉ bao gồm tiếng ồn của buổi chiều rất mỏngEm nhỏ nhoi và câu thơ viết vụngNghe mơ hồ nước gió bão miền quêCon con đường xa yêu đương cô vẫn đi vềChiếc áo len năm nào đang cũBuổi dạy dỗ chiều ít học sinh lắmCô tung trường chỉ nổi ai oán theo

Thị buôn bản em gồm nỗi ghi nhớ trong veoTiếng cười bằng hữu giễu nhau cuối phốLời cô giảng và cơn mưa hối hảĐuổi nhau vào tận giấc chiêm bao

Thành phố hiện thời có yên lặng đâuVẫn nghe được tiếng nam nhi khóc!

Lê thiếu Nhơn

THẦY ƠICon về tìm tiếng: - Thưa thầyRơi trong trường cũ white ngày rộn mưaLớp đêm... Quơ đuốc lá dừaTóc thầy không bạc, đò chưa ghé bờCon về chạm mặt tuổi thơThưa thầy mưa nắng lãnh đạm tuổi giàNhịp mong lắt lẻo mặt đường xaBậc thang nhỏ với, nương qua tay thầy

Con về chạm mặt lại cấp haiSân trường sứ white khóc thầy gió rungCòn nghe hoa cỏ lốt chânGiọng thầy trầm nóng nở từng phân tử gieo .

Nguyễn Bạch Dương

HOA CÚC VÀNG TẶNG CÔCô giáo công đoàn dạy dỗ lớp nămMười năm tận tụy bội nghĩa chúng lòngTrường lớp ngùi ngùi thương mẫu bóngPhượng mấy mùa vẫn một dung nhan bôngMười năm dằng dặc ngâu rồi bấcThổi nhỏ xíu thêm nét phấn tài hoaCon con đường đất trận mưa bữa nọĐể lại vết chân người đi xa

Học trò cũ ra trường nhớ lớpHai ba năm có bận tảo vềChỉ tất cả thuyền đi là đi mấtCả tiếng call đò lộng bến quê

Mười năm lãng đãng trong màu sắc khóiMột chút thu rubi ở cuối sânCũng có những lúc tung tăng chân sáoVà đôi khi đông rét thành băng

Cô giáo quê bám trường đứng lớpMười năm giáo án nở hoa đènCuối khóa em làm sao thi cũng đỗDuyên cô khóa bảng chẳng đề tên

. Nguyễn Tam Phù Sa

CÔ GIÁO NHỎCô giáo của emTóc dài óng ảVóc người phong nhãHiền như mẹ hiềnCô giáo của emSáng nay mang lại trườngNgọn cỏ ngậm sươngMặt trời trở giấc...

Cô giáo của emBước vào cửa lớpGió lùa hoa mướpVờn chú ong non

Cô giáo của emCất cao giọng hátMây thành gió mátLồng lộng hồn em

Cô giáo của emLung linh cánh mỏngNhư bà tiên mộngDỗ giấc em ngoan...

NMT

TẢN MẠN VỀ NGHỀ1. Fan đi - lòng chẳng xa lòngHọc trò, đồng nghiệp thủy chung một đời2. Nhì mươi năm một giấc mơCần thơ ngày đó... Bây chừ là đâyHai mươi năm được làm thầyBao vinh quang, bao đắng cay cuộc đờiBạn bè còn sót lại mấy ngườiHọc trò mấy lớp thành lập thành nhânHai mươi năm kiếp phong trầnVới những em sức tx thanh xuân vẫn cònHai mươi năm tấm lòng sonNhư hoa sen đậm sắc đẹp hồng ban maiCon thuyền bóc bến ra khơiCánh buồm căng gió nửa đời lại điDù mang đến bão tố bất kỳTim hồng, phấn trắng hổ hang gì gió toCám ơn em, tuổi học tròCho thầy thêm sức trồng hoa dâng đờiNgày nhì mươi - tuổi hai mươiNửa đời dạy học... Mê man vẫn còn.

3. Dưng cô bông hồng trắngHồng đỏ kính dâng thầyBao bông hồng còn lạiĐưa em vào tương lai

4. Em ngồi đó, một form trời nhằm nhớMắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồngTà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡMột - sáng sủa - khai - trường, giờ đã xa xăm

Ích Ca .

CŨNG CÓ LÚCCũng có những lúc thấy lòng trống vắngNhư chiều không chút nắng cuối ngàyTừng ko một nháng mây bayGió đan tua lạnh se tay qua lòngẤy là dịp chiều ko tiết dạyCõi bóng gió đâu lại tảo vềThầy cô ... Ngôi trường lớp... A ê!Tuổi thư sinh cũng mãi mê một đời

Ấy là cơ hội triều khơi tưởng vọngThầy cô xưa ... Tuổi mộng qua rồiSân ngôi trường chút bóng hình thôiMà sao dâng bí mật hồn tôi nỗi niềm

Hình như có chút gì xúc độngỞ vào ta, mà lại cũng... Trong emThửơ xưa chung mái, bình thường rèmTung tăng chân sáo, êm ả ngày xa

Tôi bước xuống căn nhà truyền thốngCõi người xưa ... Search bóng bạn xưaThầy ơi! một kiếp đò đưaGiờ là sương khói vơi thư chút tình

Bốn cụ hệ đậm tình đơn vị giáoNgày nhị mươi kính báo cùng với thầyChân trằn chút bụi trần aiLòng trần dịu tưởng như Thần với Tiên

Cũng có lúc tưởng về cõi ấyCõi đời hay thiếu mấy đồng lươngCon năm đứa, vk vẫn thươngMà sao ý muốn trút vương vấn đời mình

Ấy là thời điểm bực tình con trẻTrăm đồng lương ậm ẹ quấy rầyCác con còn xéo xung quanh đâyBố ông cũng thác... Là thầy với cha?

Ấy là lúc học trò chén nháoSợ Sida còn háo "chôm chôm"Học hành quậy quạng "lôm côm"Còn đâu khuya sáng, sớm hôm sách đèn

Còn đôi đứa đáng khen trước lớpMiệt mài chăm soi lớp đàn sauGiáo viên chủ nhiệm cầu aoNgày mai non sông tiến mau kịp đời

Cũng có những lúc thấy đời thanh thảnThầy khoan thai ngày mon đời ngườiSáng lên má đỏ hồng tươiTưởi thơ lồng nhẵn tuổi bạn trăm năm

Ấy là cơ hội tháng năm chuẩn bị tắtCõi đời người hiu hắt thời gianBóng thầy ngập cả không gianBóng bé lộng gió ngang tràn lỗi vô

Ấy là dịp lòng sao sống độngDưới chân thầy phòng truyền thống lặng câmMình con tưởng vọng ngàn nămÔi! Trăm năm tưởng ngàn năm... Thật là

Thái Khi

HÁT LAN MAN...Lại nghĩ về người - lại nghĩ về về nghềMột đời vui ít bi quan lê thê!Con chim già hót còn vui đượcNgười già rồi - hát chẳng ai mêHôm qua lên lớp nghe đầu vángChân mỏi - sống lưng đau - kính nhập nhòeBiết chẳng ai mê mà lại vẫn hátHát hoài - hát mãi - 1 mình nghe

Hát Lục Vân Tiên - nhớ rứa ĐồSức tàn gậy gãy vẫn xông vôCây mùi hương nghĩa sĩ còn ai thắpChút nghĩa vì nhau bọt bong bóng sóng xô

Nhớ Nguyễn Du - hát khúc Đoạn TrườngTài hoa phận hầm hiu - Kiều bi thươngVung gươm quyết diệt phường vô lạiTừ Hải còn đâu - giọt lệ vương

Hát khúc Bình Ngô - cơ trang bị văn hiến"Thực và trong" - tim vẫn sáng song bờ"Bỉ rồi Thái" - càn khôn dĩ địnhGiang tô vạn cổ - thực hay mơ

Ôi Xuân tóc đỏ sao các thếĐoán giữa trằn ai đoán chẳng giàThương bạn - yêu quý trò - yêu mến lắm nỗiMột đời chị Dậu xót anh Pha

Muốn sống vô trọng điểm cho sút khổVô tâm lại thẹn cỏ cây buồnThương bản thân - thương bạn - yêu thương duyên nghiệpPhổi rát - đêm về - nước mắt tuôn

Nước mắt tuôn - vẫn sống trọn đến nghềSống vì chưng đời - vì tín đồ say mêHát lan man... Giữa môi đời cay ngọtKhổ vậy mà sao mê vẫn mê !

L.V.Q

CÓ THỂ MAI NÀYCó thể mai này thầy không tới lớpCác em đừng buồn - chẳng tất cả gì đâu!Nghề cao tay - tín đồ thừa - đời chẳng quý"Chưa bắt buộc thân sâu - vẫn khiến cho bát canh sầu" !Có thể mai này thầy không đến lớpXa các em - ai xé tâm thuật thầy !Đã trót nữa đời - phấn vương white tócBuộc buộc phải bỏ nghề ... Nghĩ đắng, suy nghĩ cay !

Có thể mai này ... Thầy không tới lớpĐừng lo cho thầy - hỡi phần lớn em ngoanThầy vẫn sống như tháng năm vẫn sốngVẫn tất cả nước trong - vẫn rau củ cháo đàng hoàng !

Nghề dạy dỗ học từng quen thanh đạmChuyện áo cơm trắng không bận lắm mang lại đờiThương dòng chữ - làm sao nhai nuốt hếtNuốt chữ ... Nghẹn lời ... Cực lắm fan ơi!

Vẫn còn đó một trái tim lạnh bỏngMột "trái tim ko chữ" khỏe ru đờiVẫn còn kia - trong thời hạn rất đẹpKhi vào mơ ...văng vẳng giờ đồng hồ "thầy ơi"

L.V.Q

PHÚT SUY TƯ ...

Xem thêm: Đơn Vị Đo Suất Điện Động Được Đo Bằng Đơn Vị Nào Sau Đây? Đơn Vị Đo Suất Điện Động Là A

"Xin cô tha lỗi cho emBài luận văn em không thể nào viết đượcBởi cuộc sống thường ngày đời thường xuyên quá ư là trần trụiEm không muốn là "Đình Đình" (*) chỉ tưởng tượng viễn vôngXin cô tha lỗi đến emĐề bài "Cảnh sum vầy gia đình em" khó quá!Khi cha đã xa em tìm kiếm hạnh phúc ở đâu ?Mẹ sớm chiều vần vật với "nồi cơm"Em "sum họp với chú mèo tam thể"

Không! Em không hề có lỗiKhi còn những đề văn quá bí quyết cuộc đời

Sẽ còn bao nhiêu bài xích làm giấy trắngKhi bao gồm những con tim chỉ biết nghĩ mang đến riêng bản thân ?Trang giấy học tập trò nay đã lấm bùn đen .... ?

Nguyễn Thị Tuyết Trinh

(*) vào phim "Xóm Vắng"

Tự Thú cùng với ThầyEm lạ lẫm bước chân vào Đại họcMặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đườngMắt kiếm tìm giữa đồng chí bốn phươngBóng dáng thân thiện bạn bản thân ngày ấyTìm đâu được, một mình, thôi thì vậyEm lạc quan kiêu hãnh, buổi ban đầuĐã 1 thời bài luận được khen "sâu"Phương trình toán em mang đến là 1-1 giản

Kiến thức bé người, đâu là giới hạn ?Em không tìm kiếm ra định quy định bù trừNên nghĩ mình sức học hẳn còn dưĐâu biết được, ấy là thầy khoan dung !

Năm đầu tiên em ngỡ bản thân lạc hướngBài luận văn chỉ đủ điểm là cùngCảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dungEm chưa vấp tuy vậy hiểu bản thân nông cạn...